Wellcome

True friends are never apart Sáng sớm vừa thức dậy pha cà phê mở FB thấy hình và clip của nhóm bạn đi học từ thuở nhỏ

True friends are never apart.......
Sáng sớm vừa thức dậy pha cà phê, mở FB thấy hình và clip của nhóm bạn đi học từ thuở nhỏ. Vui khi thấy chúng nó vẫn còn gặp nhau nhân dịp 1 thằng từ Mỹ về chơi, nhưng trĩu nặng lòng khi biết tin thằng bạn thật thân khác đã bị chứng Parkinson. Nó vẫn còn cố đứng trên giảng đường dậy cho đám sinh viên. Nhìn nó trong clip nói không còn cầm đũa được nữa mà lòng bỗng quặn đau. Hôm trước đã xem clip của 1 thằng bạn khác, mình nhận không ra nó sau khi bị stroke. Di chứng của cơn stroke tàn nhẫn làm mắt mù, trí nhớ chỉ còn một mớ hỗn độn, ngọng nghịu trả lời “nhớ” khi được nhắc tên từng người bạn cũ. Đúng là “mỗi mùa tiễn đưa một người”.....
Cái lũ bệnh và già nó chẳng tha ai hết, chỉ sớm hay muộn thôi. Tiếng còi của chuyến tàu cuối đã từ xa thoang thoảng vọng về.
Thuyết, tao viết để nhắc nhở cho chính tao là những hơn thua, hờn giận, giàu nghèo, sang hèn... chẳng còn là cái đíu gì nữa trong khoảng thời gian còn lại mà còn quá ít ỏi này.
Tao đã từng có dự định thôi quên hẳn VN đi để dễ sống cho quãng cuối của cuộc đời. Thế nhưng hôm nay nhìn tụi bay và nhất là nhìn thấy mày tao lại muốn về (hay đi) thăm tụi bay.
"Để đêm đêm nhớ về Sài Gòn
Thấy mình vừa trở lại quê hương
Đã gặp người một trời yêu thương
cho lòng thêm chút ấm
Thấy bạn bè thèm ngồi bên nhau
Nhắc chuyện người chuyện đời thương đau
Tình chia trong đêm sầu"
(Đêm nhớ về Sài Gòn của nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng)
2020-08-23
3 Bình luận:
Võ Công Minh
2020-08-22 19:45:34
Thiệt ra, nhớ dễ hơn là cố quên! Nhớ để vặn vẹo với thời cuộc, sướng hơn là để quên cho thời cuộc nó vặn vẹo mình! Cứ như vậy đi mày.
Lê Thụy Diễm
2020-08-22 19:45:34
Hãy để tình cảm trong anh quyết định...khi mà trong lúc này, anh còn sức khỏe để thực hiện nó
Kim Huệ Nguyễn Thị
2020-08-22 19:45:34
Về đi Anh!

Bình luận

Tên *
Bình luận *