Wellcome

Bạn trai hát trong lớp nhặt bã kẹo cao su thì mọi người hình dung qua được rồi

?‍♀️Bạn trai hát trong lớp, nhặt bã kẹo cao su thì mọi người hình dung qua được rồi. Vậy con bé kia như nào nhỉ? Các bạn đọc mẩu chuyện dưới đây để dễ hình dung nhé.
?Găng tay của tớ đâu?
Con bé chỉ biết có đường từ nhà đến trường cấp 3, giờ thêm 1 đoạn nữa là đến trường BK, còn tuyệt nhiên chẳng biết đường nào ra đường nào, phố nào ra phố nào hết cả. Thế giới của con bé rất nhỏ bé và con bé có cái nhìn rất ngố. Bước vào kì thi đầu tiên, đúng hôm thi đầu, con bé không có máy tính FX500 để làm bài, có 1 chiếc mà đời cũ hơn, không giải được hệ phương trình hay sao đó. Con bé đi mượn tạm máy để đi thi. Lúc thi xong, con bé chạy lên nộp bài. Lúc chạy xuống, nhanh như chớp, chiếc máy tính đã không còn ở đó. Con bé tìm loạn lên, nhưng ko có thấy (sau này con bé mới biết, chuyện mất đồ lúc lên nộp bài là phổ biến ở đây, đặc biệt là những bạn sv mới). Con bé lần đầu mất đồ, lại ko phải của mình, khóc ghê lắm. Nhưng chẳng ai để ý đến. Con bé đi về mà lòng buồn lắm. Nó chưa từng làm mất đồ, huống hồ đây lại là món đồ nhiều tiền, đi mượn.
Mấy hôm sau, con bé gặp bạn trai kia (hôm đó bạn kia ko có đi thi). Nó kể chuyện bị mất đồ, bạn trai lắng nghe nó, gật gù. Nó thấy vậy, tiếp tục kể chuyện, chuyện gì đó nhiều lắm, cả đoạn đường từ trường về đến nhà. Nó thì đi xe đạp, bạn trai đi xe máy, chạy tà tà bên cạnh và nghe con bé kể chuyện. Những câu chuyện của một đứa con gái rất ngốc nhìn ngắm, tiếp xúc với cuộc sống và thế giới xung quanh đang lớn rộng ra.
Rồi có một buổi lớp liên hoan về muộn, trời hơi lạnh, bạn trai lại đi xe máy, cùng con bé đi xe đạp về nhà. Về đến nhà cũng khá muộn rồi, bạn trai mới bảo, tớ về HP đây. Con bé hối là đã muộn và trời lạnh rồi, hay là để sáng mai bạn hãy về. Bạn trai kia nói là nhà có việc gấp, phải về luôn. Con bé nhìn xuống đôi găng tay màu trắng sữa, lông mềm, được ai đó đi nước ngoài về tặng, đôi găng tay nó thích nhất, rồi nhìn bạn trai kia. Nó liền tháo ra và bảo ấy mang vào. Bạn trai nhìn nó chớp chớp mắt rồi cười cười cầm lấy. 1 tuần sau, chẳng thấy bạn trai kia đến lớp. Con bé lo lắm, ko phải lo cho bạn trai kia, mà lo mất đôi găng tay yêu thích của mình.
Cuối cùng, sau 1 tuần, bạn trai kia cũng xuất hiện. Con bé sau khi hỏi han, biết bố bạn ốm, liền hấp tấp hỏi: Găng tay của tớ đâu? Bạn trai hơi ngớ người, như ko hiểu, ko nhớ gì, nhưng như phản xạ, bạn đưa tay vào túi. Ôi, may quá, bạn không có thay bộ quần áo đó, bộ thể thao màu xanh đen quen thuộc và đôi găng tay lấm bẩn vẫn còn ở nguyên trong đó. Con bé mừng quá. Nó sợ nhất chuyện mất đồ và hơn thế nữa, nó là một cô bé ngố sợ mắc lỗi.
Có lẽ, do con bé quen sống trong một môi trường nhỏ hẹp, làm những chuyện quen thuộc hằng ngày nên mới vậy, hay vì con bé quan sát, học theo Bố, con bé không có biết chính xác tại sao và cho đến tận bây giờ, đó vẫn mãi là một phần tính cách của nó☺️
2020-06-21
4 Bình luận:
Tong Phuongnam
2020-06-20 19:13:22
Truyện hay lắm. Yêu cách em viết và kể. Chuyển sang viết truyện và bán mỹ phẩm thui.
Nguyễn Thu Hương
2020-06-20 19:13:22
Trong này có mỗi c đứng giữa c Vân và C Thuý là e k biết :). Còn câu chuyện này đích thị là kể về " con bé" ở giữa r - e gọi theo câu chuyện của c nhé :)
Luong Son
2020-06-20 19:13:22
Đọc dài toá:)) nhưng lại ký ức đó, nhà C9 nhà C11,C12 ntn, ngồi quảng trường nữa...ôi :)
Trần Ngọc Lân
2020-06-20 19:13:22
Về già viết sách để a đi bán dạo cho Vu Phuc Hung ợ

Bình luận

Tên *
Bình luận *