Wellcome

Lục tìm trong bản thảo cũ Tự dưng rơi ra những dòng này Trong một ngày nào đó dở dang và chán chường

Lục tìm trong bản thảo cũ.
Tự dưng rơi ra những dòng này.
Trong một ngày nào đó, dở dang và chán chường. Nhẽ lâu lắm rồi phải. Nhưng bây giờ liệu đã khác chi đâu
*******************************
Tôi đã thấy giữa muôn trùng cuộc sống
Những dây gai quấn riết lấy tim người
Những phán xét phả ra từ hơi thở
Những ban ngày- tăm tối tựa đêm khơi
Tôi đã thấy vết thương chưa liền sẹo
Những hố sâu rơi mãi chẳng tận cùng
Và đã thấy những con người thất bại
Không có chi ngoài thù hận trong lòng
Như chim nhỏ gắng cất lên tiếng hót
Muốn ngợi ca vẻ đẹp bầu trời
Sau bão giông là mặt trời chiếu rọi
Nhưng chim ơi, mi mệt mỏi quá rồi…
Đừng hát nữa, hãy chết bằng câm lặng
Hay quấn dây gai vào giữa tim mình
Hãy dửng dưng và buông lời phán xét
Chỉ để mua vui những thù hận trong mình…
Sao có thể, làm sao có thể
Tự tay chôn niềm kiêu hãnh… (viết đến đây dừng lại, chả hiểu sao k viết tiếp nữa). Hết vốn phải. Hay lúc đó mải đi đón con nhẻ?
Ảnh: Hồ Long
2021-07-29
0 Bình luận:

Bình luận

Tên *
Bình luận *